DẪN VÀO ĐỜI SỐNG CÁT MINH

DẪN VÀO ĐỜI SỐNG CÁT MINH

Xin mạn phép giới thiệu đến quý vị độc giả Cát Minh một cuốn sách tạm dịch là “Dẫn Vào Đời Sống Cát Minh”, đây là tác phẩm được viết dành cho đối tượng độc giả là những người yêu mến Linh Đạo Cát Minh nói chung, cách riêng dành cho thành viên Huynh Đoàn và Dòng Ba Cát Minh, hay cách khác, dành cho những người Cát Minh sống giữa thế gian (Cát Minh Tại Thế). Hy vọng, qua những con chữ mộc mạc, phần nào trợ giúp quý vị độc giả có thể nắm bắt sơ khởi Linh Đạo Dòng Cát Minh, ngõ hầu kín múc được những ơn ích thiêng liêng và mang lại hoa trái cho đời sống chứng tá về Thiên Chúa Tình Yêu trong cõi đời tạm này.

(Chúng tôi sẽ đăng lần lượt các chương theo thứ tự để quý vị độc giả có thể thuận tiện theo dõi. Kính chúc quý vị có những giây phút thư thái và hăng hái dấn bước leo Núi Cát Minh.)

Chương I: NGƯỜI CÁT MINH LÀ AI?

Tinh thần Cát Minh dành cho mọi người

Ngay từ khi thụ thai, Thiên Chúa đã ban cho mỗi chúng ta một tia lửa từ ngọn lửa sống động của chính thần tính Người, một quà tặng tự thân. Qua sự thông truyền thiêng liêng này, chúng ta được định sẵn để trở nên giống Thiên Chúa. Chúng ta sẽ không bao giờ là Thiên Chúa, nhưng với tư cách là con cái được nhận làm dưỡng tử, tất cả chúng ta sẽ cùng chia sẻ sự toàn vẹn của Người.

“Chúng ta là con Thiên Chúa. Và nếu chúng ta là con, thì chúng ta cũng là người thừa kế: người thừa kế của Thiên Chúa và đồng thừa tự với Chúa Kitô.” (Rô-ma 8:16) “Khi ban những tặng phẩm này, Người cho chúng ta sự bảo chứng về điều rất cao quý và trọng đại như lời đã hứa: nhờ đó, anh em được thông phần vào bản tính Thiên Chúa.” (2 Phê-rô 1:4)

Mặc dù mỗi người đều mang sự sống thần linh này trong mình, nhưng mức độ nhận thức lại khác nhau. Việc thực hành sự nhận thức này, sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa, và quyết tâm theo một lối sống thúc đẩy sự phát triển của kho tàng được giao phó cho chúng ta chính là nền tảng của linh đạo Cát Minh. Đức Maria, ngôi Nhà Tạm sống động, đã cưu mang Chúa Kitô trong lòng mình; Chúng ta noi gương Mẹ về mặt tâm linh: “Thân thể anh em chính là ngôi đền thờ của Chúa Thánh Linh, Đấng ngự trong anh em từ lúc anh em đã lãnh nhận Người từ Thiên Chúa.” (1 Cô-rin-tô 6:19)

Khi Chúa Kitô trong-chúng-ta phát triển thành hình ảnh phản chiếu độc nhất vô nhị của Người, thì linh hồn ấy được tái sinh vào sự sống đời đời. Sự thăng tiến của mỗi linh hồn trong suốt cuộc đời được quyết định bởi sự đáp trả tình yêu Thiên Chúa.

Ngọn lửa được nuôi dưỡng bởi các bí tích, đặc biệt là việc thường xuyên Rước Lễ, thực hành các nhân đức và cầu nguyện. Qua sự cầu nguyện hằng ngày, tình bạn của chúng ta với Chúa Kitô chín muồi thành tình yêu. Khi tình yêu thiêng liêng trở nên sâu sắc và được thanh luyện, linh hồn dần dần được biến đổi thành hình ảnh (cùng phẩm tính) của chính Thiên Chúa, được thông dự vào sự sống và tương quan tình yêu đích thực của Ba Ngôi. “Nếu ai yêu mến Thầy, người ấy sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến ở với người ấy, và ở trong người ấy.” (Ga 14:23)

“Kết hôn thiêng liêng” là một nỗ lực để mô tả tình yêu mạnh mẽ, biến đổi mà Thiên Chúa dành cho mỗi linh hồn. Tất cả chúng ta đều được mời gọi đến một mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa trong tình yêu, một sự thân mật thiêng liêng, một số người thông qua ơn gọi đặc biệt như đời sống tu trì hoặc các tu đoàn tại thế. Qua ơn gọi của mình, chúng ta cố gắng noi theo truyền thống của Dòng Mẹ, sống đời sống cầu nguyện vì lợi ích của Giáo hội.

Trên Thiên đàng, tất cả chúng ta sẽ là những người chiêm niệm, và tất cả chúng ta đều được mời gọi trong đời sống này có thể đạt đến một mức độ chiêm niệm nào đó. Các thánh là những người đã đạt đến những giai đoạn cao nhất của sự hiệp nhất biến đổi trong suốt cuộc đời của họ. Những trạng thái này hoàn toàn phụ thuộc vào ân sủng của Thiên Chúa, linh hồn vẫn luôn sẵn sàng đón nhận và hợp tác một cách thụ động khi Người hoàn thành công việc của Người mà không có bất kỳ sự can thiệp nào.

Nhưng trong những giai đoạn sơ khởi, chúng ta cần phải nỗ lực ở một mức độ nhất định. “Bạn phải hiểu rằng sự hồi tâm này không phải là điều siêu nhiên, mà là điều chúng ta có thể mong muốn và đạt được với sự trợ giúp của Thiên Chúa – vì nếu không có sự giúp đỡ này, chúng ta không thể làm gì được.” (Đường Hoàn Thiện 29,4) “Tất cả những tổn hại đến từ việc không thực sự hiểu rằng Người ở gần, mà lại tưởng tượng Người ở xa.” (Đường Hoàn Thiện 29,5)

Điều rất quan trọng đối với đời sống tâm linh của chúng ta là Chúa Giê-su luôn yêu cầu các môn đệ của Người có những nỗ lực nhỏ trước khi Người thực hiện các dấu lạ điềm thiêng. Người mù được bảo phải rửa mặt trong hồ trước khi có thể nhìn thấy, bánh và cá phải được mang đến cho Chúa Giê-su trước khi Ngài cho đám đông ăn, và tại Cana, các chum vại phải được đổ đầy nước, sau đó nước hoá thành rượu. Chúa không biến đổi thế giới hay linh hồn từng người bằng phép lạ. Người mong đợi sự cộng tác của chúng ta. Người chỉ yêu cầu những công việc mà ai cũng có thể làm được – những việc nhỏ bé được thực hiện với tình yêu lớn lao. Chính sự đơn giản của hành động đó là một phần của kinh nghiệm khiêm nhường nơi chúng ta. Chúng ta được nhận thức đầy đủ rằng không phải những hành động nhỏ bé của chúng ta, mà là quyền năng của Chúa đang hoạt động trong chúng ta và trong thế giới.

Để được lấp đầy bằng nước trong, những chum đất của chúng ta trước hết phải được khoét rỗng và làm trống trải thông qua cầu nguyện, đau khổ và thực hành các nhân đức. Sau đó, chúng ta chờ đợi trong tình yêu trước sự hiện diện của Chúa cho đến khi, chỉ bằng một ánh nhìn, Người biến nước mắt của chúng ta thành rượu tình yêu của Người. “Lạy Chúa, Ngài đã giữ rượu ngon nhất cho đến bây giờ.” (Ga 2:10)

Người ta nói rằng một hành trình ngàn dặm đều phải bắt đầu với một bước chân, vì vậy ngay cả khi trong quá trình đào tạo của bạn, người ta xác định rằng bạn không có ơn gọi với Dòng Cát Minh Tại Thế, thì bất kỳ sự tiến bộ nào, ngay cả những bước khởi đầu trên hành trình suốt đời hướng đến sự hiệp nhất với tình yêu thiêng liêng, cũng đều có giá trị vô tận. “Chúa Thánh Linh và Tình Nương nói: ‘Hãy đến!’ Ai nghe hãy đáp: ‘Hãy đến!’ Rồi ai khát hãy đến; ai muốn thì được nước sự sống cách nhưng không.” (Khải Huyền 17)

Tôn giáo có nghĩa là “một mối liên kết”. Đó là mối dây liên kết giữa nội tâm chúng ta và Thiên Chúa. Nếu không có mối quan hệ nội tâm này, các nghi lễ bên ngoài đều vô nghĩa. “Dân này chỉ tôn kính Ta bằng môi miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. Sự thờ phượng chúng dâng lên Ta là vô ích.” (Mt 15:8)

Đặc sủng của dòng Cát Minh

Các đặc sủng của các dòng tu khác nhau được Thiên Chúa trao phó cho các vị sáng lập sau khi Người đã chuẩn bị cho họ về mặt tâm linh để đón nhận những ân sủng này vì lợi ích của Giáo hội và toàn thể nhân loại.

Các vị thánh này giống như những người sáng lập các triều đại, để lại một di sản tâm linh để những người kế vị sử dụng qua nhiều thế kỷ. Các thành viên của những dòng tu này được ban cho khả năng đặc biệt, thông qua ơn gọi của mình, để dựa vào những di sản này; nhưng theo nghĩa rộng hơn, thông qua Giáo hội, các đặc sủng và ân sủng, cũng như gương mẫu và giáo huấn của tất cả các vị thánh, thuộc về tất cả mọi người. “Chúng ta đều là con cái của Người.” (Công vụ 17:28)

Tinh thần của các dòng tu giống như những loại nước hoa hảo hạng. Tất cả đều có một hương thơm dễ chịu, nhưng vẫn có sự khác biệt, dù tinh tế. Tất cả đều phản ánh một phần vẻ đẹp, sự phong phú và sự đa dạng của Thiên Chúa, giống như từng linh hồn riêng biệt. Để nhận ra tinh thần của Cát Minh, cần phải đắm mình trong di sản và truyền thống của Dòng, các vị thánh và các tác phẩm của họ. Khi tinh túy đặc biệt này được thấm nhuần vào bên trong, linh hồn mỗi người sẽ sống theo những truyền thống cổ xưa theo cá vị của mình, và được thông diễn cho thế giới hôm nay, giống như các tác phẩm của các thánh dòng Cát Minh đã được thông dịch gần đây cho dễ hiểu hơn. Một triết gia người Pháp đã cảnh báo: “Nếu bạn không sống theo cách bạn tin, thì bạn sẽ bắt đầu tin theo cách bạn sống.”

Cát Minh là Sa mạc

Sự khắc khoải nội tâm là một phần của thân phận con người. “Lòng chúng con được tạo dựng cho Chúa, và chúng con hằng khắc khoải cho đến khi được an nghỉ trong Chúa.” (Thánh Augustinô) Khi cơ thể chúng ta đưa ra tín hiệu cảnh báo, chúng ta sẽ hành động. Khi Chúa Kitô báo hiệu cho chúng ta từ bên trong, chúng ta nên chú ý đến Người. “Này, Ta đứng ở cửa và gõ cửa.” (Khải Huyền 3:20)

Linh hồn chúng ta khao khát trở về nguồn cội của mình, là Cha chúng ta. Nhiều người bối rối bởi những khắc khoải nội tâm này và cố gắng trốn thoát bằng cách liên tục gây náo động và ồn ào. Trong thế giới hôm nay, tự tử thậm chí đã trở thành một lối thoát thường xuyên. Mọi người thường không nhận ra rằng sự đau khổ của họ nằm ở tâm linh, và cái chết của thân xác sẽ không xóa bỏ được sự đau khổ của họ, bởi vì tâm linh, giống như Chúa, là bất lượng định. Một số người hy vọng rằng người khác sẽ xoa dịu nỗi khắc khoải của họ, và có thể bước vào hôn nhân với kỳ vọng nhiều hơn từ người bạn đời của mình so với những gì họ nên có, đổ lỗi cho người bạn đời khi sự bất an bên trong quay trở lại. Nhưng phần sâu thẳm nhất trong con người chúng ta duy chỉ dành riêng cho Chúa mà thôi. “Ngay cả ở nhà, tôi vẫn nhớ nhà.” (Chesterton)

Dòng Cát Minh dạy chúng ta không nên chạy trốn khỏi những cảm xúc này, mà hãy đi vào “sa mạc” và đối mặt với chúng. Một hoang mạc là nơi chúng ta bỏ lại tất cả những điều không cần thiết và dành thời gian trong thinh lặng và cô tịch với người bạn thiêng liêng bên trong ta. Qua suy niệm mỗi ngày, tình bạn của chúng ta với Chúa Kitô phát triển thành tình yêu. Tất cả các mối quan hệ yêu thương, nếu muốn phát triển, đều cần có thời gian dành trọn vẹn cho nhau. “Đó là lý do vì sao Ta sẽ quyến rũ nàng. Ta sẽ lôi cuốn nàng. Ta sẽ dẫn nàng vào sa mạc và nói với lòng nàng… Ta sẽ lập giao ước. Ta sẽ kết hôn nàng với Ta mãi mãi. Ta sẽ kết hôn nàng trong tình yêu và lòng thương xót. Ta sẽ kết hôn nàng trong sự tín thành và nàng sẽ biết [cảm nghiệm] Chúa.” (Hô-sê 2:16) “Hãy dừng lại, và hãy biết [cảm nghiệm] rằng Ta là Thiên Chúa.” (Thánh vịnh 46:10)

Vậy nên, chúng ta cố gắng mang tinh thần của sa mạc, sự thinh lặng và cô tịch nội tâm, cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa trong suốt chuỗi ngày bận rộn của mình. Cát Minh không nhấn mạnh một sứ mệnh tông đồ nào, mà bao trùm tất cả các sứ vụ tông đồ, tình yêu của Thiên Chúa giờ đây ảnh hưởng đến tất cả các hoạt động của chúng ta. “Khi những việc làm tích cực nảy sinh từ gốc rễ nội tâm này, chúng trở thành những bông hoa xinh đẹp và thơm ngát vì chúng xuất phát từ cây tình yêu của Thiên Chúa và được thực hiện chỉ vì Người, không vì lợi ích cá nhân. Hương thơm từ những bông hoa này tỏa lan đến lợi ích của nhiều người.” (Thánh Teresa, Suy niệm sách Diễm ca, 7.3) Cát Minh là một lối sống nuôi dưỡng nhận thức ngày càng sâu thẳm về sự hiệp nhất với Thiên Chúa trong tận đáy tâm hồn, trong khi vẫn sống cuộc đời bình thường nơi thế gian. Thánh Gia ở Nazareth là mẫu gương hoàn hảo. Cát Minh là một lối sống tâm linh khả thi đối với mọi người ở mọi tầng lớp xã hội. “Này, Ta đang làm một việc mới, việc ấy đang được bày tỏ; các ngươi không thấy sao? Phải, Ta đang mở đường trong hoang mạc, những lối đi trong rừng sâu.” (I-sai-a 43:19)

“Họ đã tìm được sự tha thứ trong sa mạc… Ta đã yêu các ngươi bằng tình yêu vĩnh cửu, nên Ta vẫn kiên định trong tình yêu dành cho các ngươi.” (Giê-rê-mi 31:2)

Cát Minh là sự cô tịch nhưng cũng là cộng đoàn. Chúa Ba Ngôi là cộng đoàn đầu tiên. Mẹ Maria, người Kitô hữu đầu tiên, được Chúa Thánh Thần bao phủ, cùng với các Tông đồ, những người đã được tràn đầy Chúa Thánh Linh, đã lôi kéo những người khác vào cộng đoàn Giáo Hội sơ khai. Chúa Thánh Thần vận hành trong một cộng đoàn. “Ở đâu có hai hoặc ba người họp lại nhân danh Ta, thì Ta ở giữa họ.” (Mt 18:20) “Nhờ tình yêu thương giữa các con mà mọi người sẽ biết các con là môn đệ của Thầy.” (Ga 13:34)

Cát Minh là Ngôn sứ

Ngôn sứ nghĩa là chứng nhân. Ngôn sứ Ê-li-a đã nhận ra sự sống thần thiêng ở trong mình và cuộc đời của ông đã là một chứng nhân cho Thiên Chúa hằng sống: “Đức Chúa, Thiên Chúa các đạo binh, trước mặt Ngài tôi vững bước.” (1V. 17: 1) “Thông điệp ‘Đời tôi được tiến dâng cho vinh quang Thiên Chúa’ thực sự đã trở thành căn tính của truyền thống và thái độ thiêng liêng của chúng ta. Hơn nữa, ngôn sứ tính thuộc về tinh thần của Cát Minh, nghĩa là Cát Minh làm chứng không nhân nhượng về sự siêu việt củaThiên Chúa. Trên thực tế, đây là ý nghĩa đích thực của từ ‘ngôn sứ’. Theo nghĩa chân thực nhất, Cát Minh có tính ngôn sứ vì biểu trưng cho sự siêu việt của đời sống thân tình với Thiên Chúa, và theo nghĩa này chúng ta có thể coi Thánh Ê-li-a là người bảo trợ và khuôn mẫu của chúng ta”. (Otilio Rodriguez OCD, Tiểu sử dòng Cát Minh Tê-rê-sa).

Trước khi gặp gỡ Thiên Chúa của mình, Ê-li-a đã nghiệm qua đầy đủ sự cùng khốn của yếu đuối và bất lực của bản thân như một phần của tiến trình thanh tẩy. Đó là một điều để thừa nhận sự yếu kém bản thân với trí khôn của chúng ta; đó là một điều hoàn toàn khác để trải nghiệm. Ê-li-a đã là một người giống như chúng ta và đã sẵn sàng từ bỏ. Giấu mình trong sợ hãi, ông nài van Chúa: “Lạy Đức Chúa, đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con”. (1V. 19: 4)

Sự yếu hèn của chúng ta lôi kéo Chúa đến với chúng ta giống như một đứa trẻ sơ sinh bơ vơ thu hút sự chú ý của tất cả những người lớn xung quanh. Cha mẹ sẽ chạy đến với đứa trẻ đang cần sự giúp đỡ nhất. Khi chúng ta nhận thức được sự hư vô và trống rỗng của mình, chúng ta sẵn sàng thừa nhận sự túng quẫn của chúng ta về Thiên Chúa và sẽ được đổ tràn bởi chính Ngài. Ê-li-a đã chờ đợi Chúa trong thinh lặng và cô tịch. “Ông vào một cái hang và nghỉ đêm tại đó […] và sau lửa có tiếng gió hiu hiu. Vừa nghe tiếng đó, Ê-li-a lấy áo choàng che mặt lại […]”. (1V. 19: 9-12)

Tinh thần Cát Minh chuyển trao từ Cựu Ước sang Tân Ước, trong con người của Gioan Tẩy Giả. Trong cuốn cuối cùng của Cựu Ước, sách Ma-la-khi, có viết: “Này ta sai Ngôn sứ Ê-li-a đến với các ngươi, trước khi Ngày của Đức Chúa đến.” (Ml. 3: 23)

Khi các môn đệ của Ngài thắc mắc về điều này, Chúa Giê-su trả lời: “Đúng vậy, Ê-li-a đến để thấy rằng mọi sự đều trở lại như chúng phải là; tuy nhiên, thầy bảo thật với anh em rằng Ê-li đã đến rồi mà họ không nhận ra Người. Khi ấy, các môn đệ hiểu rằng Người đã nói về Gioan Tẩy Giả.” (Mt. 17:12)

“Với thần khí và quyền năng của ngôn sứ Ê-li-a, em (Gioan Tẩy Giả) sẽ đi trước mặt Chúa để làm cho lòng cha ông quay về với con cháu, làm cho tâm tư của những kẻ ngỗ nghịch lại hướng về nẻo chính đường ngay, và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa.” (Lc. 1: 17)

Gioan Tẩy Giả đã sống Tinh thần Cát Minh trong sa mạc như một ẩn sĩ. Nhờ sự khổ hạnh và lời cầu nguyện trong thinh lặng và cô tịch, ông đã dần chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ của mình với Đức Kitô. Chính sự chuẩn bị tâm hồn của mình đã giúp Gioan nhận ra Đức Kitô, vì Thiên Chúa đến với chúng ta theo những lối rất bình thường. “Gioan là một ngọn đèn cháy sáng.” (Ga 5:35) Qua ánh sáng của Gioan, chúng ta có thể thấy Thiên Chúa đang tiến đến trong hình hài con người, trong khi đám đông còn lại chỉ thấy một con người giống họ.

“Người sẽ làm phép rửa cho các ngươi bằng Thánh Thần và lửa.” (Mt. 3:12) Như Tinh thần Cát Minh đã đến trước Chúa Kitô trong con người của Gioan Tẩy Giả, nó cũng đến với mỗi tâm hồn để dọn đường nội tâm chờ đợi sự tái lâm của Ngài. Bằng cách tăng trưởng nhận thức tâm linh của chúng ta, nó giúp chúng ta nhận ra Ngài trong bản thân, nơi những người khác và nơi những biến cố bình thường của đời sống thường nhật. Hành vi của những người được mô tả trong Phúc âm được lặp lại qua nhiều thế kỷ. Con người vẫn thế, tại những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời, chúng ta thấy mình là tội nhân như Dismas hay Maria Ma-đa-lê-na, nghi ngờ như Tô-ma, đã chối bỏ Đức Kitô như Phê-rô, kinh khiếp và yếu đuối như các Tông đồ. Nhưng chúng ta cũng là những Tông đồ được nâng đỡ, những hối nhân biết ăn năn như Maria, khi chúng ta ngồi dưới chân để chiêm ngắm Thầy cách sống động. Chúng ta thống khổ với Chúa Giêsu trong vườn dầu, đã nhiều lần ngã gục dưới những gánh nặng đau và chết đi cho chính ta để được kết hợp với Chúa trong tình yêu thương. Nhờ sự thông hiệp biến đổi này, chúng ta được đưa đến sự sống sung mãn và đời sống thần thiêng tiềm tàng của chúng ta – niềm hân hoan và quyền năng của Sự Phục Sinh. Như ngọn lửa tự biến thành mọi thứ mà nó chạm vào, chúng ta cũng trở thành ngọn lửa tình nồng cháy bỏng.

Sau khi chuẩn bị nội tâm của mình, Gioan đã nhận được ân sủng của cuộc hôn nhân linh thánh. “Cô dâu [tức là linh hồn] chỉ dành cho Chàng rể (Chúa Kitô) và lúc đó, bạn của Chàng rể đứng đó nghe chàng, vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của Chàng.” (Ga 3:29) Đây cũng là niềm vui mà tôi nhận được, và bây giờ nó đã trọn vẹn. “Người yêu dấu là của em và em là của Chàng.” (Dc. 2:16)

Cát Minh – Trường học Cầu nguyện

“Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo.” (Mt. 6: 6) “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em.” (Ga 15: 4) Lối cầu nguyện của đan sĩ Cát Minh Tê-rê-sa nhấn mạnh đến sự thông hiệp nội tâm, một tình bạn mật thiết với “Chúa, Đấng mà chúng ta biết rằng chúng ta được yêu thương.” Thánh Tê-rê-sa Avila viết trong cuốn Đường Hoàn Thiện: “Tôi muốn biết một phương thức để giải thích thế nào về mối tương giao thánh thiện này với Người Bạn Đồng Hành của chúng ta, vị Thánh của các thánh, may ra để được trải nghiệm mà không gặp bất cứ ngăn trở nào về việc hân thưởng sự cô tịch giữa linhhồn và Đấng Tình Quân. Khi linh hồn khao khát được tiến vào trong nó một mình để gặp gỡ Tình Lang là Thiên Chúa, để ở lại đó và xa lánh hết mọi sự đời này.” (ĐHT 29, 4)

Bạn bè và những người quen biết của ta thường pha mình vào rất nhiều những “cuộc tán gẫu”, nhưng khi hai người đã yêu nhau sâu đậm, thì chỉ cần bên nhau trong thinh lặng và cảm nhận sự hiện diện của đối phương là đủ. Ở đó không còn chỗ cho ngôn từ vì ngôn từ mạnh mẽ nhất là vô ngôn. “Tình yêu của sự thinh lặng dẫn lối sự thinh lặng của tình yêu.” (Ê-Li-sa-bét Chúa Ba Ngôi)

“Con hiểu rằng Hội Thánh có một Trái tim và trong Trái tim này LỬA TÌNH YÊU ĐANG THIÊU ĐỐT. Con hiểu rằng chính Tình yêu đã khiến cho các tín hữu dấn thân, rằng nếu lửa Tình yêu tàn lụi, các tông đồ sẽ không còn rao giảng Tin Mừng và máu của các vị tử đạo sẽ không đổ ra nữa. Con hiểu rằng TÌNH YÊU BAO HÀM MỌI ƠN GỌI, TÌNH YÊU LÀ TẤT CẢ, TÌNH YÊU ÔM TRỌN CẢ THỜI GIAN LẪN KHÔNG GIAN … TẮT MỘT TỪ, ĐÓ LÀ VĨNH CỬU! Sau đó, trong niềm vui sướng tột bậc, con đã thốt lên: Lạy Chúa Giêsu, Tình yêu của con… ơn gọi của con, cuối cùng con đã tìm thấy nó… ƠN GỌI CỦA CON LÀ TÌNH YÊU! ” (Thánh Têrêsa thành Lisieux trong Truyện Một Tâm Hồn – chuyển ngữ. Cha Gioan Cơ-lăc OCD, trang 194)

Thế giới của tinh thần thì không bị tróibuộc bởi luật của thời gian hoặc không gian, nhưng là bị ràng buộc bởi luật hấp dẫn. Các thánh đã giống như những nhà du hành thời gian, qua chiếc xe ân sủng của Thiên Chúa, băng mình vào cõi đời đời và trở về để hoạ lại những nẻo đường thiêng liêng dẫn lối cho những ai tiến lên cuộc hành trình như họ. Cũng như những chuyến lữ hành trần gian của ta không có chuyến đi nào trùng nhau. Lộ trình như nhau, những ranh giới không đổi, nhưng trải nghiệm thì mỗi người một vẻ.

Thật vững dạ an lòng khi biết rằng chúng ta có những giáo huấn, những truyền thống của Giáo Hội, và di sản cổ kính của Cát Minh, để giữ chân chúng ta trên nẻo đường đúng đắn, vì Thiên Chúa thường lôi kéo chúng ta đến với Ngài trong “một đám mây vô danh”, và đòi buộc chúng ta phải bước những bước đầu tiên đến với Ngài bằng đức tin. Nhiều tâm hồn đi tìm một linh đạo sâu sắc hơn, nhưng trong tâm họ lại mù tối việc Chúa đang dẫn đường chỉ lối cho họ như thế nào. Đó là cuộc hành trình suốt đời và Ngài chỉ tiết lộ kế hoạch của Ngài theo từng bước. Nếu chúng ta học cách “lắng nghe bằng trái tim mình”, chúng ta sẽ dần biết được ý muốn của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Trong âm thầm trông đợi, chúng ta cố gắng học hiểu kế hoạch của Thiên Chúa, chứ không phải thuyết phục Ngài về kế hoạch của ta. “Hồn con, con vẫn trước sau giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình. Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ, trong con, hồn lặng lẽ an vui.” (Tv 131: 2) “Dầu mắt ngủ nhưng lòng vẫn thức.” (Diễm ca 5: 2)

Một số người từ bỏ việc suy niệm hàng ngày bởi vì họ “không gặt hái được gì từ nó”. Tình yêu thực sự là trao ban chứ không phải nhận lãnh. Chúng ta dâng lên Chúa thời gian mỗi ngày vô điều kiện, để làm theo ý muốn của Ngài. “Thầy bảo thật anh em : bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết; Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó ; còn bà này thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.” (Mc. 12:43-44)

Tất cả chúng ta đều bận rộn và thời gian của chúng ta là quý giá. Điều gì có giá trị đối với chúng ta là thứ duy nhất xứng đáng để dâng lên Thiên Chúa, vì vậy chúng ta hãy dành thời gian từ “phần ít ỏi mà chúng ta phải cần để sống”. Chúng ta không nên đặt Chúa vào thời gian rảnh rỗi như một thú vui, nhưng phải sắp xếp lại các ưu tiên của chúng ta. “Điều quan trọng không phải là nghĩ nhiều mà là yêu nhiều.” (Lâu Đài Nội Tâm IV, 1, 7)

Cát Minh là Đơn Sơ

“Thầy bảo thật anh em : Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.” (Mt. 18: 3) Trẻ con luôn bằng lòng; chúng không đánh giá chỉ bởi dáng vẻ bên ngoài. Thực tế, chúng không xét đoán. Chúng là những tâm hồn tự do, không bị chi phối bởi của cải. Chúng không quan tâm đến hình ảnh của mình, hay muốn gây ấn tượng với hàng xóm. Người lớn thì lại khác, để tiết kiệm thời giờ, họ đã học cách làm hai hoặc ba việc cùng lúc, trở nên thành thạo trong những việc như uống một tách cà phê, hút một điếu thuốc và nói chuyện điện thoại trong khi mắt vẫn dán vào TV. Con trẻ chỉ hoàn toàn bị cuốn hút vào một thứ tại một thời điểm nên chúng sống trọn vẹn trong giây phút hiện tại. Chúng là những nhà chiêm niệm một cách tự nhiên, chúng có thể dành hàng giờ đồng hồ ngắm nhìn những đám mây trôi trên bầu trời đang không ngừng thay đổi hình dạng, hoặc quan sát những con kiến đang thu nhặt cát về xây tổ của mình. Trẻ con không lo lắng rằng chúng có thể đang “lãng phí thời giờ.”

Chúng luôn tận hưởng những điều đơn sơ và luôn cảm thấy ngạc nhiên trước vẻ đẹp của mọi thứ. Cũng như các nhà văn suy tư điều gì đó của bản thân trong tác phẩm của họ, thế giới thụ tạo cũng phản chiếu Đấng Tạo Hóa của nó. Thánh Phanxicô thành Assisi, trong Khúc linh ca về Mặt trời đã cảm thấy hoà làm một với tự nhiên bởi vì ngài đã nên một với Thiên Chúa. Thánh Gioan Thánh Giá đã nhận ra Thiên Chúa hiện diện nơi mọi thứ xung quanh mình và đã xúc động bởi điều đó: “Người yêu dấu của tôi là những ngọn núi, là những lũng rừng cô đơn, những hòn đảo lạ lùng, là những dòng sông vang dội, là tiếng rít của những làn gió yêu thương khuấy động, là đêm thanh khi bình minh thức giấc, là tiếng nhạc của thinh lặng, là âm vang của cô tịch, là bàn tiệc tươi trẻ và làm tình yêu thêm thắm đượm.” (Khúc Linh Ca, Tuyển tập các tác phẩm của Thánh Gioan Thánh giá, chuyển ngữ sang tiếng Anh bởi Kieran Kavanaugh OCD, và Otilio Rodriguez OCD)

“Thi ca lẫn thần bí của Thánh Gioan Thánh Giá không chỉ dành riêng cho một Thiên Chúa cá vị, mà còn cho mỗi chúng ta để có thể nhận ra sự hiện diện của Ngài nơi chính chúng ta. Sự hiện diện này làm sống động toàn bộ thế giới được tạo ra cho con người. ” (Thánh nữ Edith Stein, Chuyển ngữ sang tiếng Anh bởi Henry Bordeaux)

Kho báu của trẻ nhỏ rất đơn giản, đó là một chiếc lá có màu sắc hay chỉ là một viên đá xinh xắn, nhưng chúng sẵn lòng trao tặng những đồ quý giá nhất của chúng cho người mà chúng yêu thương, vì bản chất của tình yêu là sự cho đi. Chúng không mảy may quan tâm rằng thứ chúng đang hái chỉ là nhúm cỏ dại, nhưng sẽ mang bó hoa mao lương lẫn nhánh bồ công anh đó cho mẹ, người sẽ trân trọng món quà của chúng.

Trẻ em yêu mến Thiên Chúa mà không cần sự suy xét biện luận của trí tuệ. Đức Giám mục Sheen đã từng nói rằng chúng ta sẽ không bao giờ đạt đến Thiên Chúa qua nẻo đường trí tuệ, vì có những giới hạn đối với hiểu biết của chúng ta, nhưng là bằng tình yêu giống như Chúa, sẽ tồn tại vĩnh hằng. Tình yêu vượt ra ngoài chính nó, tới siêu việt. Đó là động năng thúc đẩy trái tim chúng ta hướng về Thiên Chúa. Khi trông thấy Chúa Phục Sinh trên bờ biển, Tông đồ Phê-rô dưới sự thôi thúc của tình yêu đã quăng mình xuống nước, ông nóng lòng muốn đến được với Ngài. “Trái tim thúc đẩy cho đôi cánh ngày thêm mạnh bạo và buông bỏ mình cho Chúa, ngay cả khi sở hữu nửa thế gian cũng không bằng được ngồi bên chân Chúa.” (Gerard Manley Hopkins)

Một số người lo lắng khi người khác làm thân vì họ sợ bị liên luỵ. Sự quan tâm làm cho chúng ta trở nên nhạy cảm và dễ bị tổn thương. Nhưng giống như David khi đối mặt với Gô-li-át, chúng ta phải đủ tin tưởng để gỡ bỏ lớp giáp phòng thủ ra. Tại một Công nghị Dòng Cát Minh, Cha Anthony Morello OCD đã nói với chúng tôi trong một cuộc hội thảo của ngài: “Nếu bạn không thể thân thiết với một con người khác thì bạn sẽ không thể thân mật với Thiên Chúa”.

Các thánh đã làm nổi bật lên các trọng điểm của sách Phúc Âm, nhờ đó mà mang lại sự tập trung cho tất cả chúng ta. Thánh Têrêsa nhỏ dẫn ra “con đường thơ ấu thiêng liêng”. Thánh nữ nhắc nhở chúng ta nhớ lại lời Thánh Têrêxa Avila đã chỉ ra trước đó rằng; Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta làm những việc vĩ đại, Ngài chỉ cần tình yêu vĩ đại. “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.” (Mt. 19:14)

Trẻ em có sự hóm hỉnh tồn tại nơi chúng. Từ “hóm hỉnh – Humor có chung gốc từ với từ “khiêm nhường – Humility. Người kiêu căng không thể cười vào bản thân họ hay vui vẻ trong những tình huống hài hước. Khi tham dự một khóa tĩnh tâm tại Peterborough, N.H., chúng tôi được cha Brian Hennigan OCD chia sẻ: “Tiếng cười chỉ dành cho những con người tự do, tiếng cười không bị giam cầm bởi các định chế hay các khế ước. Những người tử vì đạo chính là những nhà hài hước vĩ đại, là những chú hề khổng lồ.” “Chúng tôi là những kẻ ngu muội vì lợi ích Chúa Kitô.” (1Cr 4:10) “Sự khôn ngoan của thế gian là sự ngu xuẩn trong mắt Thiên Chúa.” (1Cr 3:18)

Trong thế giới kinh doanh, chúng ta có thể cần những tiêu chuẩn nhất định, nhưng chúng phải được bỏ lại phía sau như khi chúng ta đến trước mặt Chúa như những đứa trẻ tin cậy, để đứa trẻ trong mỗi chúng ta dẫn chúng ta đến với Chúa Cha. “Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ. Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau, một cậu bé sẽ chăn dắt chúng.” (Is. 11: 6)

Cát Minh là Tình yêu

Nếu chúng ta chân thành muốn thay đổi thế giới, chúng ta phải bắt đầu từ chính mình, từ trong ra ngoài. Người hùng mạnh nhất là người đã chinh phục được chính mình.

Cát Minh là một lối sống làm gia tăng sự thức tỉnh tâm linh của chúng ta và mở rộng trái tim của chúng ta qua đường tình yêu. Thiên đàng nghĩa là “sự nới rộng”. Càng yêu nhiều, chúng ta càng có thêm khả năng để thủ đắc tình yêu. Điều răn mà Chúa Giê-su đã dạy cho chúng ta nghe có vẻ đơn giản và dễ dàng khi chúng ta đọc nó, nhưng dường như khuyết thiếu đôi điều lúc chuyển nghĩa khi ta cố gắng đưa nó vào thực hành: “Hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em.” (Ga 15:12) Đây không phải là tình yêu vị kỷ được toan tính nhằm đạt được điều gì, hay liệu đối phương có xứng đáng với tình yêu của chúng ta hay không. Chúa yêu thương chúng ta vô điều kiện. Vì thế chúng ta phải để cho tình yêu vị tha của Thiên Chúa tăng trưởng và thăng hoa trong chúng ta đồng thời phải chế ngự và tiêu trừ tính ích kỷ trong chúng ta. “Người phải lớn lên còn tôi phải nhỏ xuống.” (Ga 3:30) “Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, mà là Đức Kitô đang sống trong tôi” (Ga 2:20)

Như Gioan Tẩy giả nhận ra thiên tính qua đôi mắt phàm thể của Chúa, chúng ta cũng khởi sự đời sống bằng việc học nhận ra Ngài trong các anh chị em của mình. “Một người không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy.” (1Ga 4:20) “Chúng ta sẽ giống như Ngài.” (1Ga 3: 2)

Chúng ta càng nhận thức rõ hơn về Thiên Chúa trong chúng ta, chúng ta càng ý thức rằng Ngài ở trong những người khác. Chúng ta bắt đầu nhìn xuyên qua “cái vỏ bọc bên ngoài” để thấy được kho tàng thực sự bên trong. Chúng ta sẽ được trải nghiệm sự hoà hợp của mọi con người như trẻ thơ nép vào lòng Chúa, Cha của chúng ta, và lưu tâm đến nhu cầu chính đáng của mỗi người. Mẹ Tê-rê-sa Calcutta và các sơ của mẹ đã giúp đỡ những người đau yếu và cận tử trên những vỉa hè tại Ấn Độ, bởi vì họ nhìn thấy Chúa Kitô và nghe tiếng của Người nơi những người nghèo khổ khốn cùng. “Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.” (Mt 25: 40)

Viễn tượng phúc vinh sẽ không chỉ bao gồm việc nhìn ngắm Chúa để thoả mãn niềm vui của chúng ta, nhưng là sự thông chia với cái nhìn của Chúa, chiêm ngắm qua đôi mắt của Người Yêu Dấu để thấy những phản chiếu cách độc đáo trong Thần tính của Người và yêu chúng như Ngài đã yêu. Sự hiện diện trên trời của chúng ta luôn được bắt đầu từ mặt đất. “Cuộc sống này chỉ là tuổi thơ của chúng ta trong đời vĩnh hằng.” (Thi sỹ Goethe)

Giống những quả cầu đa diện xoay trên trần nhà của những buổi dạ tiệc hay dạ hội, nhấp nháy luân phiên mọi màu sắc của cầu vồng xuất phát từ nguồn sáng duy nhất, quả thế vô số linh hồn qua lịch sử cũng phản chiếu phần nào vẻ huy hoàng của Thiên Chúa. Cũng như người cha của một gia đình lớn sẽ không an lòng cho đến khi thấy mọi đứa con của mình đều ở nhà, thì Cha trên trời của chúng ta cũng vậy. “Một đứa con Ta rất mực mến yêu ? Vì mỗi lần nhắc tới nó, Ta lại thấy nhớ thương, nên lòng Ta bồi hồi thổn thức, Ta thương nó, thương nó thật nhiều.” (Gr 31:20) “Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai.” (Ga 6:39)

Yêu là tha thứ. Giáo huấn của Chúa Giê-su về việc tha thứ cho kẻ thù của ta cũng đồng thời mang lại lợi ích cho chính chúng ta. Khi con người mang trong mình một mối hận thù, sự phẫn uất sẽ âm ỉ trong họ, chúng thường làm phiền họ hơn là người mà nó nhắm đến, vì người khác thậm chí có thể không biết được rằng họ đang bị thù ghét. Trong việc thực hành sự từ bỏ, trước tiên chúng ta nên loại ra những lời nói không tốt đẹp, những suy nghĩ và hành vi thiếu bác ái mà chúng ta bám víu. “Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.” (Mt. 15:11) Khi chúng ta định “phản pháo”, hoặc chúng ta liên tục chỉ trích và phàn nàn về người khác, chúng ta gây ra tình trạng bất ổn không chỉ cho chính mình mà còn cho họ khi lẽ ra chúng ta phải nên là khí cụ hòa bình. “Hãy tử tế, hãy tử tế, và bạn sẽ là những vị thánh. ” (ĐGH Gioan XXIII) “Hãy học nơi Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng.” (Mt. 11:29) “Khi Ngài xuất hiện lần thứ hai, không phải để đối phó với tội lỗi mà là để ban thưởng ơn cứu độ cho những ai. đang chờ đợi Ngài.” (Do thái 9: 28)

Thế giới đang lo lắng về khả năng xảy ra một vụ thảm sát hạt nhân. “Khi anh em nghe có giặc giã và tin đồn giặc giã, thì đừng khiếp sợ. Những việc đó phải xảy ra, nhưng chưa phải là chung cục. Quả thế, dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có động đất ở nhiều nơi, sẽ có những cơn đói kém. Những sự việc ấy là khởi đầu các cơn đau đớn.” (Mc 13: 7-8) “Người bắt lấy Con Mãng Xà, tức là Con Rắn xưa, cũng là ma quỷ hay Xa-tan, và xích nó lại một ngàn năm.” (Kh. 20: 2)

Trận chiến cuối cùng là cuộc chiến giữa sự thiện và sự dữ. Qua sự thông hiệp của các thánh, chúng ta đang liên kết với mọi linh hồn, những người đã lãnh nhận sự sống vĩnh cửu, đang chia sẻ bản tính thần linh và yêu Chúa trong quyền năng của người với trọn vẹn sự ôm ấp của tình yêu. Họ cầu bầu cho chúng ta là những anh chị em non trẻ đang còn trên đường lữ hành dương thế, vì họ yêu như Chúa Cha đã yêu. Như khi chúng ta học cách chấp nhận để cho ý muốn của Thiên Chúa ngày thêm hiện hữu bên trong chúng ta, chúng ta sẽ rút tỉa sức mạnh này và nại vào nguồn năng lượng này mà thăng tiến. Tình yêu ngày càng gia tăng của hàng tỷ tâm hồn trên thế gian hoà hợp cùng với tình yêu viên mãn của vô số linh hồn được biến đổi trong Thiên Chúa trở nên một sức mạnh không gì sánh được. Thiên Chúa là Tình yêu, và Tình yêu chinh phục tất cả.

Sau cùng, Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội của ta sẽ vinh thắng” (Thông điệp Fatima) “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!” (Lc. 12:49) Những tia sáng và tình yêu chiếu rọi khắp tâm hồn chúng ta và toả lan ra thế giới, để mang quyền năng chữa lành của Thiên Chúa cho trần gian. “Ta sẽ đổ tràn thần khí của ta trên toàn nhân loại.” (Ga 3:28)

Để thần khí hoạt động hiệu quả trong thế giới thể lý đòi hỏi sự cộng tác của chúng ta. Thiên Chúa tôn trọng sự tự do mà Ngài đã trao cho chúng ta. Mỗi dịp Giáng Sinh, người cha có thể cho con cái mình tiền để mua món quà tặng cha mẹ chúng. Đứa trẻ sẽ rất vui khi có thể tặng một món quà nhỏ để thể hiện tình yêu của mình. Cha mẹ chúng sẽ cảm động vì món quà xinh xắn mà không tính toán rằng những đứa trẻ đã dùng số tiền đó để mua quà cho họ, nhưng sẽ cảm thấy buồn lòng nếu chúng giữ lại số tiền đó cho bản thân chúng. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta ý chí tự do một cách quảng đại và Ngài không lấy lại, đó là một biểu hiện của tình Ngài yêu chúng ta. Tình yêu là sự tự do kết ước. “Ôi các chị em của tôi, thứ sức mạnh nào nằm trong món quà này [món quà của ý chí]! Nó không làm gì thua kém khi đi kèm với quyết tâm cần thiết, hơn là lôi kéo Đấng Toàn Năng để Ngài trở nên một với sự thấp hèn của chúng ta, biến đổi chúng ta thành chính Ngài, và đem lại hiệu quả là được hiệp nhất với Đấng Tạo Hoá trong mọi sự. ” (Đường Hoàn Thiện, 33, 11)

Thiên Chúa đã đợi sự ưng thuận của Đức Ma-ri-a rằng nàng sẽ trở thành Mẹ của Chúa Giê-su. Mặc dù mẹ đã không hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì nhưng đã chọn bước những bước khởi đầu trong đức tin, và hoàn toàn phục tùng ý chí của mình thông qua tiếng “xin vâng – fiat của người: “Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc. 1:39)

Khi chúng ta từ bỏ ý muốn của mình cho Thiên Chúa, ta mới có thể trở nên khí cụ hữu dụng của Ngài. Chúng ta sẽ trở nên linh hoạt hơn trong bàn tay của Ngài. “Như đất sét ở trong tay người thợ gốm thế nào, các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy.” (Gr 18: 6) “Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ : Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ.” (Ga 6:45)

Có tiếng hô trong sa mạc, hãy mở một con đường cho ĐỨC CHÚA, giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. Bấy giờ vinh quang ĐỨC CHÚA sẽ tỏ hiện” (Is. 40: 3-4) “Và tôi thấy Thành Thánh là Giê-ru-sa-lem mới, từ trời, từ nơi Thiên Chúa mà xuống, sẵn sàng như tân nương trang điểm để đón tân lang.” (Kh. 21: 2)

Thành Giê-ru-sa-lem mới không phải là một địa điểm địa lý mà là một vương quốc tinh thần, một trạng thái hiện hữu. Mỗi tâm hồn là một tân nương của Đấng Ki-tô. “Quả thế, Đấng cùng ngươi sánh duyên cầm sắt chính là Đấng đã tác thành ngươi.” (Is. 54: 5) “Như o tài trai sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể.” (Is. 62:5)

Giê-ru-sa-lem mới là mỗi linh hồn cá vị, là Giáo hội và toàn bộ những con người ưu tuyển. “Thành Thánh, là Giê-ru-sa-lem, từ trời, từ nơi Thiên Chúa mà xuống, chói lọi vinh quang Thiên Chúa. Thành rực sáng tựa đá quý tuyệt vời, như ngọc thạch trong suốt tựa pha lê…. Nền móng tường thành được trang trí bằng mọi thứ đá quý.” (Kh. 21:10, 19)

Giống như những con kiến mang từng hạt cát về xây tổ, tất cả chúng ta cũng có mỗi viên đá để góp phần tạo nên sự rực rỡ và màu sắc đa dạng. Thánh Tê-rê-sa Avila viết trong Lâu Đài Nội Tâm: “Chúng ta hãy xem tâm hồn mình giống như một lâu đài làm hoàn toàn bằng kim cương hoặc pha lê rất trong, trong đó có nhiều cư sở, cũng như trên thiên đàng có nhiều chỗ ở vậy”. (1, 1) “Như tôi hiểu cửa vào lâu đài này là cầu nguyện và suy tưởng.” (1,12)

Rồi tôi nghe từ phía ngai có tiếng hô to : “Đây là nhà tạm Thiên Chúa ở v cùng nhân loại, Người sẽ cư ngụ cùng với họ. Họ sẽ là dân của Người, còn chính Người sẽ là Thiên-Chúa-ở-cùng-họ. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết ; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất.” (Rv. 21: 3) ” Tôi đã thấy trời mới đất mới.” (Rv. 21: 1).

Nước Cha trị đến, Ý Cha sẽ hoàn thành!

 

Bài viết của Sơ Peggy Wilkinson, OCDS. Cộng đoàn thánh Giuse Washington, D.C.

 

Các điểm thảo luận cho Lối vào Cát Minh:

Nội cư nghĩa là gì?

Tại sao Chúa Giê-su yêu cầu những sự hợp tác trước khi Ngài làm phép lạ?

Bạn biết những đặc sủng nào nơi các dòng tu khác nhau? Dòng Đa Minh, Dòng Phanxicô, Dòng Tên?

Tại sao hình ảnh sa mạc lại hữu ích?

Đặc tính ngôn sứ của Cát Minh là gì?

Căn tính của lời cầu nguyện Cát Minh Tê-rê-sa là gì?

Tại sao sự đơn sơ như trẻ thơ lại thích hợp với người Cát Minh?

Bạn sẽ yêu Chúa hơn nếu bạn từ bỏ tất cả bạn bè của mình?

Một số tác dụng của việc dâng những mong muốn của chúng ta cho Thiên Chúa là gì?

 

Similar Posts